Chương 2 – A Life Twice-lived

Chương 2: Eggsy

Những ngày đầu sau khi tỉnh lại ở quá khứ 50 năm trước, Eggsy mất hẳn một quãng thời gian để sợ hết hồn hết vía. Du hành xuyên thời gian, dù trên lý thuyết là hoàn toàn khả thi theo như giáo sư Adam Kyler ở Học viện Khoa học Công nghệ Massachusetts nổi tiếng đã chứng minh, vẫn chưa được thử nghiệm rộng rãi. Tại năm 2063 chưa hề có thí nghiệm trên người sống nào được thực hiện, không phải vì không có ai hứng thú, mà là do những hiểm họa đi kèm với nó. Nhờ vận đỏ của mình, Eggsy đã xoay xở thế nào đó mà vấp phải – và lỡ kích hoạt được – thứ có khả năng là nguyên mẫu hoạt động được duy nhất trên thế giới của một chiếc máy thời gian có khả năng đưa con người xuyên không.

Merlin sẽ tự hào chết mất thôi (chú ý đây là nói mỉa).

May mắn là, Eggsy vẫn luôn có khả năng thích ứng rất tốt cho nên sau cơn hoảng hồn ban đầu, cậu bắt đầu tìm cách thay đổi quá khứ, quyết tâm không để những sự kiện trong tương lai của cậu tái hiện. Thay đổi đầu tiên chính là không gia nhập Thủy quân lục chiến. Cậu biết, rằng chỉ  trong vòng hai năm nữa thôi, mẹ cậu sẽ yêu đương hẹn hò với Dean bởi một lý do duy nhất đó là cậu đã không ở đó để mà thuyết phục bà đừng làm vậy. Bà đã rất cô đơn và.. ừ thì… ban đầu Dean cũng hết sức là tuyệt vời. Và thế là bà đã tin lầm lão. Bây giờ có Eggsy ở đây rồi thì cậu sẽ không để bà lặp lại sai lầm đó lần nữa.

Michelle Unwin, dù bối rối, cũng vẫn rất vui lòng vì Eggsy không rời đi nữa. Bà vẫn còn mơ thấy ác mộng tiễn chồng đi để rồi được báo rằng ông sẽ không bao giờ trở về. Eggsy có phần hổ thẹn vì đã không nghĩ đến điều đó lần trước.

Bước vào Tiệm may Kingsman không phải một phần trong kế hoạch của cậu. Gặp lại Harry – dẫu cho cậu có chút mong chờ điều đó – cũng không phải một phần kế hoạch. Bất kể cậu có muốn gặp Harry nhiều đến mức nào, tuyệt vọng đến mức nào đi nữa thì cậu cũng biết rằng mình chưa hề sẵn sàng. Chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi cậu thiếu chút nữa là lộ tẩy khi Harry cất tiếng chào.

Vì biết chân tướng về Kingsman, Eggsy không hy vọng người ta đồng ý nhận cậu vào làm. Cần cả một quá trình trường kỳ kháng chiến mới được, Eggsy biết thế, nhưng cậu rất sẵn lòng. Bây giờ, cậu mừng vì đã nỗ lực, bởi cậu không thể tưởng tượng được chuyện không làm việc ở đó. Phải, làm một thợ may 100% thời gian thay vì 5% thời gian có hơi nhàm chán. Nhưng Antonio, ông lão đứng tiệm, rất tốt bụng và tuyệt vời còn khách hàng thì duyên dáng và không hề tỏ ra tự đại chút nào. Đây là một bước thay đổi tốt đẹp từ những trận chiến bạo lực lặp đi lặp lại đi kèm với việc là một đặc vụ hoạt động thực địa.

Lần đầu tiên sau một thời gian dài, Eggsy thấy hạnh phúc.

Và tất nhiên, đó là trước khi có thằng ném cớt vào hội nghị.

0000

Sáng thứ Hai, Eggsy đến cơ quan vào đúng 10 giờ không lệch một giây, hơi hơi thất vọng vì Harry không có ở đó. Cậu không hỏi ông ấy đang ở đâu bởi cậu không muốn đặt Antonio vào hoàn cảnh buộc phải nói dối. Thay vào đó, cậu chỉ cười và chuẩn bị để mở cửa cửa hàng.

Một giờ trôi qua, và rồi hai giờ, mọi thứ vẫn yên tĩnh và bình thường cho đến khi đồng hồ chỉ vào 11 giờ 30 phút và hai tay súng bịt mặt xẹt vào, giơ vũ khí dọa bắn.

“Đưa hết tiền đây,” gã thứ nhất nói, vung vẩy khẩu súng như một đứa trẻ chơi kiếm gỗ, “Nhanh lên.”

Antonio đông cứng người và Eggsy biết đó là vì Antonio, không giống những người khác ở Kingsman, thực sự chỉ là một thợ may. Ông từng theo học tại trường thời trang và được nhận vào Kingsman nhờ mối quan hệ thân thuộc với một trong các đặc vụ hoạt động vào thời điểm đó. Ông chưa bao giờ phải tiếp xúc với vũ lực và có khi còn chẳng biết đánh nhau ra làm sao nữa kìa. Nói cách khác, Eggsy là hàng phòng ngự cuối cùng ở đây.

Trong một khoảnh khắc, cậu do dự có nên hay không cứ đơn giản đưa hết tiền cho lũ cướp và thế là xong một ngày, nhưng như thế thì quá trái với lương tâm cậu mất rồi.

Cậu thở dài thườn thượt.

“Được rồi, được rồi,” cậu lầm bầm khi một trong mấy thằng ăn cướp bắt đầu nóng nảy. Một thằng khác vẫy khẩu súng lần nữa như thế muốn ép Eggsy.

Giải vờ mình đang lấy tiền, Eggsy cúi xuống và tìm thấy két vũ khí bí mật mà các Kingsmen để lại phòng khi gặp bất trắc. Cái két bị khóa bằng một tổ hợp mật mã mà đặc vụ nào cũng biết và Eggsy tha thiết hy vọng rằng ở quá khứ thì nó vẫn thế. Cậu thở phào lúc mở được nó.

Bên trong là một khẩu súng và một cây dù Kingsman.

‘Làm cái gì đó? Lẹ lên chứ!”

“Nhiều tiền quá,” Eggsy bịa, “Nếu các anh muốn lấy hết thì làm ơn kiên nhẫn chút.”

Không một dấu hiệu báo trước, cậu đứng thẳng người và nhảy phắt qua quầy thu ngân.

Hai gã cướp lập tức nổ súng, nhưng Eggsy còn nhanh hơn thế, cậu mở tung cây dù và nấp sau nó. Vào lúc chúng nạp đạn, cậu vặn tay nắm dù, bất chế độ đánh choáng và bắn hai lần. Hai gã cướp ngất không kịp ngáp.

“Hầy,” Eggsy đứng dậy, phủi bụi trên áo, “Phiền phức quá đi.”

Cậu chẳng hề ngạc nhiên khi mà năm phút sau, Merlin xuất hiện.

0000

Cửa hàng bị đóng cửa ngày hôm đó và Antonio được đưa về nhà. Eggsy ngồi đối diện một Merlin trẻ trung hơn đôi chút và cố không tỏ ra lúng túng.

“Ông có tin chuyện du hành vượt thời gian không?” Eggsy hỏi trước khi Merlin kịp mở lời.

Lông mày người đàn ông nhướn lên vì bất ngờ.

“Không,” ông đáp, “Tôi không tin.”

“Tôi có,” Eggsy nói, “Tôi là một người đi xuyên thời gian.”

Tiếng khịt mũi vang lên.

“Đừng sỉ nhục trí thông minh của nhau,” Merlin cáu kỉnh, “Có lẽ tôi không biết cậu đã làm gì khiến Harry thích cậu đến vậy, nhưng tôi sẽ không gục trước cái thứ được coi là mị lực đó của cậu đâu. Cho tôi hay làm thế nào mà cậu biết về cái két.”

“Tôi đã từng, hay đúng hơn là, tôi sẽ là một đặc vụ Kingsman trong vài năm tới,” Eggsy tiếp tục, lờ đi cái nhìn đẩy cảnh giác của Merlin khi cậu nhắc đến bản chất chân chính của Kingsman, “Buồn cười là: Tôi đã gọi vào số máy Harry cho tôi để ông ấy bảo lãnh cho tôi ra khỏi tù. Harry đến, hiển nhiên rồi, và cho tôi cơ hội đổi đời bằng cách trở thành một Kingsman. Tôi là ứng cử viên của ông ấy.”

“Cho vị trí nào?” Merlin ngần ngừ hỏi. Eggsy cười cay đắng.

“Lancelot,” cậu đáp, “Rõ là tôi chưa từng quen ổng, nhưng từ những gì mà những đặc vụ khác nói thì ổng là một tay bản lĩnh.”

“Lancelot,” Merlin nín thở lặp lại trước khi lắc đầu, “Tôi vẫn không thể tin cậu. Cậu giống một điệp viên đối địch hơn là một kẻ du hành thời gian.”

“Tôi biết lý do thực sự khiến ông bị hói nữa đó,” Eggsy đáp mau mắn và nói ra ngay với ông ta.

Merlin – sau khi ép cậu thề thốt không được hé răng với bất cứ một linh hồn nào khác về những gì mà cậu biết – miễn cưỡng tin cậu.

0000

“Vậy là xuyên không hả,” Merlin thở dài, “Chưa bao giờ tôi nghĩ sẽ có ngày mình nói ra những lời này mà không liên quan đến một cuốn tiểu thuyết viễn tưởng nào. Cậu đến từ đâu?”

“2063,” Eggsy đáp, “Tương lại 50 năm nữa. Tôi vẫn luôn làm việc cho Kingsman suốt khoảng thời gian đó, thậm chí còn được thăng chức lên Arthur nữa.”

“Thật hả?” Merlin trông hứng thú.

“Ờ,” Eggsy cười, vui vẻ vì có thể cho ai đó biết câu chuyện của mình mà không cần phải tự cân nhắc, “Tôi biết tất cả mọi bí mật mà chỉ những Kingsmen từng đảm nhiệm vị trí đó mới được biết.”

“Vậy là có những điều tôi không biết,” Merlin nói, nghe như bị xúc phạm.

“Đáng tiếc là có rất nhiều chuyện ông không biết,” Eggsy thừa nhận, tỏ ra cảm thông. Cậu biết quá rõ Merlin phản ứng thế nào với việc vị giấu giếm, “và dù hiện tại tôi không phải một Kingsman thì tôi cũng không thể cho ông biết những chuyện đó.”

“Dễ hiểu thôi,” Merlin đáp với giọng tán thành, “Nhưng nếu cậu đã nói với tôi những điều này thì có nghĩa là cậu tình nguyện thay đổi tương lai.”

“Phải,” Eggsy nói, “Tôi không thể để cho mọi chuyện diễn ra như cũ được. Harry chết trong tương lai của tôi và tôi sẽ làm bất cứ điều gì để ngăn cản chuyện đó.”

Merlin trông có chút đau đớn khi nghe lời thừa nhận ấy, nhưng không ngạc nhiên.

“Cậu định làm gì?”

“Dễ thôi,” Eggsy mỉm cười, “Tôi sẽ kể cho ông nghe tất cả mọi chuyện tôi biết về tương lai và ông phải giúp tôi ngăn chặn thảm kịch phát sinh.”

“Thế tôi phải làm thế nào để lý giải chuyện đó với Arthur hả?”

Vẻ mặt Eggsy trở nên chua chát với những ký ức về Chester King.

“Trước hết, ta phải loại bỏ Chester King.”

“Cái này có hơi cực đoan rồi đó nha,” Merlin nói, tròn mắt.

“Lão sẽ phản bội Kingsman trong vòng ba năm nữa. Lão ta là một trong số những nguyên nhân khiến Harry phải chết.”

Merlin nheo mắt.

“Giải thích rõ ràng,” ông ta gắt và Eggsy làm theo. Cậu nói trong một giờ đồng hồ, cho Merlin biết về Valentine, kế hoạch của gã, về lòng tham của King. Cậu nói về những con chip, về thẻ SIM và về nhà thờ đó. Khi cậu kết thúc, trong Merlin tái nhợt và thẳng thắn mà nói là có chút muốn bệnh.

“Dù cậu nói vậy, Eggsy ạ,” cuối cùng ông cũng bảo, “Thì vẫn chẳng có bằng chứng thực tế nào cả. Làm sao chúng ta loại trừ Arthur chỉ dựa vào lời nói suông của cậu được?”

“Vậy nếu tôi cho ông biết nơi Arthur giấu Kay tiền nhiệm thì sao?” Eggsy hỏi. Tiền-Kay là một kẻ phản bội, gã từng bán những bí mật trị giá hai triệu dollar của Kingsman, gây nguy hiểm cho vô số đặc vụ hoạt động đang trong nhiệm vụ. Gã biến mất trước khi người ta có thể đưa gã ra tòa.

“Ông ta đang bao che cho Kay á?” Merlin há hốc.

“Cha của Kay là một kẻ rất quyền lực, xét về mặt chính trị,” Eggsy giải thích, “Có thể nói tính vị kỷ của Chester King không phải cái gì mới lạ.”

Merlin hiểu.

“Nếu ta có thể chứng minh Chester King đã từng giúp một kẻ thù công khai của Kingsman tránh khỏi vây bắt thì ta có thể xử đẹp lão rồi.”

“Tôi mừng là ông nhìn nhận việc này theo cách đó,” Eggsy đáp và cho Merlin biết chính xác nơi có thể tìm thấy bằng chứng.

0000

One Reply to “Chương 2 – A Life Twice-lived”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s